Dạ anh tên gì và ở tiểu bang nào?
- Cha không cần biết đâu – Tôi đang ở Mỹ - bên này tôi nghèo lắm không có tiền, nhưng bên Việt Nam thì tôi có tiền! Tôi sẽ nói mấy thằng em bên Việt Nam mỗi tháng chuyển cho cha 10 triệu (khoảng 500 USD)! Cám ơn cha đã giúp các em! À, mà Cha cho tôi số điện thoại ở Việt Nam và tên người nhận để tụi nó liên lạc!
Đến cuộc gọi tại Việt Nam vào giữa sáng một ngày tháng 9.
- Có phải cô Hồng đó không? Cô biết cha Thông không? Cha Thông gửi đồ cho cô nhờ tôi chuyển. Cha có nói với cô chưa?
- Dạ phải, em là Hồng, em có nghe cha bảo sẽ có người liên lạc để gửi quà cho các con nhà OBV ạ.
- Ừ, vậy cô đến số..., đường.... gặp tôi nhé.
Cuộc gặp diễn ra chóng vánh, chưa đầy vài phút, chỉ vỏn vẹn là: tôi được cha Thông nhờ chuyển tiền cho cô. Và tôi tên H... Ngoài ra không có thêm thông tin gì khác. Về nhà, gửi báo cáo cho cha, cha cũng nhắc lại và cho hay rằng, đó là một người muốn giúp đỡ cha và cũng chẳng cho cha biết thêm điều gì khác về nhân thân họ. Việc này cũng khiến cho OBV hơi lo lắng, không biết được rằng như thế có uẩn khúc gì không, nhưng....
Một tháng sau, cũng một cuộc gọi từ số máy đó:
- Cô đến chỗ lần trước nhận tiền nhé!
- Dạ, cảm ơn anh, nhưng anh H cho em hỏi tiền của ai ạ?
- Ủa, cô không biết cha Thông hả? Cha Thông chuyển tiền cho cô cha chưa nói gì với cô à?
- Dạ, em có nghe cha nói là có người liên lạc nhưng...
- Thôi cô cứ đến chỗ cũ đi nhé, tôi chờ cô.
Không có thêm một manh mối nào khác. Sáng nay, một cuộc gọi từ một số máy lạ:
- Tháng này cô nhận tiền của cha Thông gửi chưa?
- Dạ...chưa ạ.
- À, chắc chưa đến ngày, nếu đến ngày mà cô chưa nhận được thì cô gọi cho thằng H.... nhắc nhé. Tôi sợ nó "đại gia", nó nhiều việc, nó hay quên.
- Dạ, cám ơn anh. Nhưng anh là ai?
- Cô không cần biết tên tôi đâu, tôi chỉ muốn giúp cho công việc của cha Thông thôi. Tôi không cần ai biết đến tên tôi cả. À, Cô ơi, những đứa bé có khỏe không?
- Dạ, em không biết anh là ai nên em cũng khó có thể trả lời câu hỏi của anh.
- Cô thận trọng vậy cũng tốt, nhưng nếu như những đứa bé nó không khỏe, bệnh tật, ốm đau cần đi bác sĩ, cô cần tiền cô cứ gọi cho thằng H... nhé. Tôi sẽ nhịn thêm tiền ăn sáng để lấy tiền đó chữa bệnh cho các em. Tôi có nhắc điều này với cha Thông nhiều lần – nhưng tôi nghĩ cha ngại nên không dám nói – Hễ đứa bé nào bệnh cần đi nhà thương cô cứ gọi cho thằng H, nó sẽ đưa tiền cho cô trả viện phí!
- Trời, anh nói thế thì ...ngại quá! Nhưng em cũng cám ơn anh.
- Ơn nghĩa gì mà cô cám ơn tôi. Tôi giúp cho mấy đứa bé đó chứ đâu có giúp cô đâu mà cô phải cám ơn tôi.
- (đứng hình, tắt tiếng một chút .:D ) Nhưng em cũng phải đại diện cho mấy bé mà cám ơn anh.
- À, tôi có mang về nhiều thuốc lắm, nhưng thằng H nó có nhiều công nhân, nó cần nên nó lấy hết rồi. Ba cái thuốc tylenol nếu cô cần tháng 12 tôi về nữa tôi sẽ mang về.
- Dạ, nếu có anh cho nhà OBV xin một ít ạ.
- À, cha Thông dạo này có đi "bay" nữa không cô?
- Dạ cha vẫn tổ chức "Hành trình sứ mạng" hằng năm vào tháng 1 ạ.
- Tháng 12 tôi về, tôi ở VN ăn noel, tết tây tết ta luôn, nếu cha Thông có đi "bay" cô cho tôi đi với nhé!
- Dạ, em sẽ liên hệ lại nếu cha có chuyến đi "bay".
- Ừ, nếu cha có đi "bay" tôi gom một ít đồ gửi cha phân phát cho họ.
- Dạ, em sẽ nhắn lại với cha.
- Chào cô nhé.
- Dạ, cám ơn anh, chào anh!
Đến đây thì cuộc gọi chấm dứt. Và sau đấy mấy ngày thì tôi nhận đuợc tiền giúp đỡ của nguời vẫn hay làm cầu nối cho chúng tôi OBV - với người đàn ông ẩn danh.
Chúng tôi biết, sẽ có rất nhiều tấm lòng muốn đồng hành cùng OBV, muốn giang cánh tay ôm vào lòng những mảnh đời đã nát tan của các bé. Bằng cách này hay cách khác dù ở đâu hay ở cương vị nào. Một thạc sỹ điều trị tâm lý bận rộn với công việc đầy áp lực tại công ty nước ngoài, đã hy sinh hai tuần thứ bảy trong tháng đều đặn đến trị liệu tâm lý cho các em. Một nhạc sĩ nổi tiếng trong giới nghệ thuật sắp xếp lịch trình kẹt cứng đến dạy đàn. Một cô sinh viên vừa học vừa làm vẫn dành thời gian đến giúp bằng những buổi dạy kèm. Đến các anh chị là người của công chúng như Chị Th., ca sĩ H. T., ca sĩ B. T., cả những y bác sĩ nhận điều trị cho các bé nhà OBV miễn phí. Hay những quan tâm, động viên, đóng góp từ phương xa của nhóm bạn chị L., anh K., chị T., chị Y., chị Tr., anh D., anh T.,... thậm chí là những vị ân nhân giấu tên. Và rất nhiều anh chị nữa nếu kể chắc danh sách cũng đến hơn trăm con người. Rất nhiều những tấm lòng mà có tri ân mãi cũng không hết.
Nhân dịp năm hết Tết đến, đại diện cho các con nhà OBV, những thành viên OBV chúng tôi xin gửi lời tri ân cảm tạ đến tất cả những tấm lòng bác ái để lại tên hoặc ẩn danh. Cầu Chúa ban phúc lành và tuôn đổ Hồng ân của Chúa trên Quý ân nhân.









