
Thánh Phao Lô có dạy: "khốn cho tôi nếu tôi không loan báo tin mừng" nên được diễm phúc góp mặt tháng tháng trên Nguyệt San Trái Tim Đức Mẹ là tôi luôn nồng nhiệt thỏ thẻ những tin mừng mình được biết về tình Chúa tình người, với cả việc mình gắng sống thăng tiến ngày một hơn theo tinh thần yêu thương và phục vụ như lời Chúa dạy. Vì "loan báo tin mừng" là chi nếu không là việc mình mừng rỡ đến phải "la làng lên" khi nhận biết được mình có chung một người Cha nhân hậu, đầy quyền năng là Thiên Chúa Hằng Hữu ở trên quê trời và mọi người nơi cõi tạm thế gian nầy đều là anh chị em với nhau. Nên mình nhận biết mình được Cha trên trời yêu thương mình thế nào thì mình cũng phải yêu thương lại anh chị em mình như thế: mới là đẹp lòng Cha và toại lòng nhau. Có yêu thương nhau, mình mới an ủi được cho nhau trong cảnh đời trần thế "ngày nào có sự khốn khổ của ngày ấy"( Mt 6,34) mà Chúa Giêsu: Ngôi Hai Thiên Chúa xuống thế làm người chịu nạn chịu chết để cứu chuộc và đã sống lại là chỉ có vì quá yêu thương nhân loại tội lỗi, khổ đau thôi! Nên Ngài ban cho nhân thế cái luật vàng là "các con hãy yêu thương nhau" và Ngài xác quyết "Thầy sẽ không bỏ các con mồ côi. Thầy ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế".

Buổi Tiệc Ly - thường được liên tưởng đến bức họa nổi tiếng của danh tài Leonard de Vinci "The Last Supper" thể hiện bữa ăn sau cùng của Chúa Giêsu và 12 môn đệ. Bữa ăn tối cách nay 2000 năm này, ngày nay vẫn còn được nhắc đến -một cách rầm rộ - gần đây nhất là trong bộ phim dựa trên tiểu thuyết cùng tên "Mật mã Da Vinci"

"Đố ai nằm ngủ không mơ?" Vâng, đúng là không có ai hết! Và phải nói bất kỳ ai khi ngủ- dẫu cho ngủ ngồi ngủ gục chớ chẳng được thoải mái ngủ nằm- vẫn cũng đều hay có mơ giấc mơ nầy giấc mơ nọ khi lành khi dữ, khi vui khi buồn ...
Nhưng mơ thế nào mới là "Giấc Mơ Đẹp Nhất Đời Người"?


Trong lúc các chính trị gia, các chiến lược gia, các nhà tư tưởng hàng đầu thế giới đưa ra những sách lược, những lộ trình (road map), những đường hướng hành động cho quốc gia hay cho toàn cầu; trong lúc Giáo hội Công giáo đề ra những đường hướng canh tân Giáo hội và thế giới qua Công đồng Vaticanô II và Học Thuyết Xã Hội, tất cả đều nhìn mọi vấn đề từ trên đỉnh cao (on the top), thì nữ tu Têrêsa, một con người nhỏ bé, tầm thường, nghèo nàn lại nhìn mọi vấn đề từ dưới đáy (at the bottom). Sau hơn ba mươi năm miệt mài âm thầm làm việc phục vụ những con người nghèo khổ nhất trần gian, người nữ tu này lại được thế giới ca tụng là một phụ nữ uy thế nhất thế giới. Phải chăng người nữ tu này là một phản chứng của thời đại hay nhà cách mạng tôn giáo và xã hội?








