• Home
  • Bài Giảng
      • Chuyển Giao Thông Điệp Cứu Độ

        SudiepTinMung

        (Suy niệm Tin Mừng Mác-cô (16, 15-20) trích đọc vào Chúa Nhật 7 phục sinh)

        Đối với chúng ta hôm nay, việc gửi một lá thư từ Việt Nam đi Âu hay Mỹ là điều dễ dàng như trở bàn tay, nhất là đối với thư điện tử; chỉ cần ngồi vào máy tính và nhắp chuột một cái là bức thư sẽ được chuyển qua nửa bên kia trái đất chỉ trong một vài giây!

  • Của Ăn Linh Hồn
      • Yêu Mến Chính Mình

        yeumenthanhan

        Tôi đang trong tiệm để sẳn sàng phục vụ khách hàng với nghề làm tóc, làm móng tay và nghề nầy cứ thứ Sáu thứ Bảy cuối tuần thường hay đắt khách. Vậy mà hôm nay: 16/3/2012 là thứ Sáu nhưng đã hơn 6 giờ chiều vẫn chẳng có khách, ế ẩm chưa từng thấy! Bên ngoài, trời âm u và mưa sùi sụt suốt! Trong tiệm, tấm chi phiếu 210 dollars của một bà khách trả cho 3 chúng tôi( vì tôi với hai cô bạn cùng phục vụ làm đẹp tóc, tay, chân bà từ hôm thứ Sáu tuần trước là ngày 9/3/2012) mà đâu có tiền bảo chứng để lãnh ra, nên vẫn nằm trơ đấy và thỉnh thoảng lại đập vào mắt tôi! Thế nhưng hôm nay tôi lại thấy mình đã tâm an dạ ổn mà còn vui một nỗi vui lúc dào dạt, lúc lâng lâng! Và tôi còn thấy biết ơn tấm chi phiếu không tiền bảo chứng nầy được rớt vô tiệm mình do một bà khách chỉ vì ham làm đẹp cái xác, tưởng là yêu mình mà hóa ra hại mình! Nhờ vậy tôi mới được nhắc nhớ việc mình nên sống sao cho mình được đúng là yêu mình chớ không có hại mình, vì tôi cũng hay dễ bị nhầm, bị vấp phải luôn...

  • Tình Yêu & Gia Đình
      • Buổi nói chuyện: Ngôn Ngữ Tình Yêu

        ngonngutinhyeu

        Kính gởi quý anh/chị:

        THƯ MỜI

        Trung tâm Nhịp Cầu Hạnh Phúc trân trọng kính mời Qúy vị đến tham dự buổi nói chuyện chủ đề :

        "Ngôn Ngữ Tình Yêu"

        Diễn giả: Thạc sĩ Nguyễn Bá Thông

        Thạc sĩ Phạm Thị Thúy

  • Nhật Ký
      • Nữ Tu Dòng Biển Đức: Mẹ Dolores Được Đề Cử Giải Oscar 2012

        MotherDoloresHart1

        Trong số các ngôi sao Holywood tiến bước trên thảm đỏ trong buổi lễ trao giải Oscar năm nay vừa diễn ra hôm 26 tháng 2, đã có sự hiện diện của một nữ tu dòng Biển Đức năm nay đã 73 tuổi. Minh tinh 73 tuổi này nay được gọi là Mẹ Dolores thuộc tu viện Regina Laudis ở Bethlehem, Connecticut.

        Tuy nhiên, trước khi là nữ tu, Mẹ Dolores đã từng là minh tinh Dolores Hart, một nữ diễn viên trẻ đang lên.

  • Chuyện Có Thật
      • Vẫn Còn Đẹp Lắm

        xuanvacha2

        Két, két, két, tiếng cửa sắt kéo sập lại sau lưng!  Rồi tiếng ổ khoá bấm vào cái “tách!” Tôi giật mình, cảm giác như mình lại phải vào… tù!  Đã hơn hai năm nay tôi… may mắn không phải đi tù trong các chuyến từ thiện, thế mà hôm nay tuy không đi tù mà lại có cảm giác như đi tù!  Vâng, tôi đang nói đến bệnh viện Tâm Thần - ở đường Hàm Tử, Quận 5! Tại sao tôi lại phải vào viện tâm thần!  Tôi kể bạn nghe nhé!

  • Giáo Lý
      • Sự Khác Biệt Giữa Bí Tích, Á Bí Tích và Ân Xá

        Baptism_JohnPaul

        Hỏi: Xin cha giải thích lại sự khác nhau giữa bí tích, á bí tích và ân xá.

        Trả lời:

        I- Bí tích (sacrament) là gì?

        Trước hết, nói đến bí tích ( sacramentum) thì phải nói đến Chúa Kitô là Mầu Nhiệm( Mysterium) cứu độ độc nhất cho nhân loại, vì ngoài Chúa ra, không có Mầu Nhiệm nào khác mang ơn cứu độ của Thiên Chúa đến cho con người. Bí tích là những dấu chỉ hữu hình (visible signs) mà Chúa Thánh Thần dùng để ban ơn cứu độ của Chúa Kitô cho chúng ta trong Giáo Hội. Đây là những phương tiện cứu rỗi hữu hiệu mà chính Chúa Kitô đã thiết lập để ban phát ơn thánh hóa và cứu độ của Người cho chúng ta cho đến ngày mãn thời gian.. (SGLGHCG số 774). Có bảy bí tích như chúng ta quen thuộc từ xưa đến nay.

  • Từ Thiện
      • Phần Thưởng Cho Sự Cố Gắng

        phanthuong

        Em là đứa con đầu tiên của Nhà OBV bước vào ngưỡng cửa đại học. Ngoài giờ đi học ở trường, em còn dành thời gian rảnh phụ làm tiếp tân cho một quán nước và kèm các trẻ em ở một trường mẫu giáo.

        Trong chuyến về Việt Nam công tác dịp tết vừa rồi, Bố Thông thấy hằng ngày em phải đi học và đi làm về khuya với chiếc xe đạp điện cũ, nên không an tâm lắm.

  • Thơ Văn
      • Đổi Cả Thiên Thu Tiếng Mẹ Cười

        megia

        Nhấc chiếc phone lên bỗng lặng người

        Tiếng ai như tiếng lá thu rơi

        Mười năm Mẹ nhỉ, mười năm lẻ

        Chỉ biết âm thầm thương nhớ thôi

        ***

        Buổi ấy con đi chẳng hẹn thề

        Ngựa rừng xưa lạc dấu sơn khê

        Mười năm tóc mẹ màu tang trắng

        Trắng cả lòng con lúc nghĩ về

        ***

        Mẹ vẫn ngồi đan một nỗi buồn

        Bên đời gió tạt với mưa tuôn

        Con đi góp lá nghìn phương lại

        Đốt lửa cho đời tan khói sương

        ***

        Tiếng Mẹ nghe như tiếng nghẹn ngào

        Tiếng Người hay chỉ tiếng chiêm bao

        Mẹ xa xôi quá làm sao vói

        Biết đến bao giờ trông thấy nhau

        ***

        Đừng khóc Mẹ ơi hãy ráng chờ

        Ngậm ngùi con sẽ dấu trong thơ

        Đau thương con viết vào trong lá

        Hơi ấm con tìm trong giấc mơ

        ***

        Nhấc chiếc phone lên bỗng lặng người

        Giọng buồn hơn cả tiếng mưa rơi

        Ví mà tôi đổi thời gian được

        Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười.

        =====================================================

        Trần Trung Đạo (nguồn: nguyenduyan.net)

  • English
      • Remain in Him

        vinebranches

        "I am the vine; you are the branches. If a man remains in me and I in him, he will bear much fruit; apart from me you can do nothing" (John 15:5)

        Have you ever thought about the relationship between the branch and the vine? We don't use these kinds of word pictures very much anymore, but think about it — if the branch is not attached to the vine, it withers and dies. The very life of the branch depends on being attached to the vine. The same thing happens if we try to operate in this life without Jesus. Without Him, we can do nothing. We are cut from our life source. But when you remain in Him by daily connecting with Him through prayer, worship and study of the Word, then your life will be fruitful. You'll walk in joy and blessing.

Thursday, May 17th

07 Dec 2011

Lễ Tạ Ơn (Thanksging): Tri Ân Người Bảo Trợ

ThanksgivingFarmHarvestTôi rời nông trại của người bảo trợ mấy ngày trước Lễ Tạ Ơn (Thanksgiving) năm 1984 vì không muốn một mình ngồi nhìn cảnh gia đình 9 người con và gần 20 đứa cháu nội ngoại của họ sum họp quây quần vào dịp lễ. Sau khi chở tôi đến trạm xe "bus" ở thành phố Pittsburgh, trước khi quay về, ông William McCarthy (người bảo trợ) đã trao cho tôi một bao thơ khá dày rồi ôm tôi vào lòng nói nhỏ:

- John... Con đi bình an. Đây là món quà nho nhỏ của anh chị em trong gia đình đóng góp để giúp con trong bước đầu. Con cứ đi, nhưng nếu có gì bất trắc, hãy trở về nghe con. Trở về bất cứ lúc nào... Mãi mãi con là đứa con thứ mười của gia đình ta.

Tôi siết chặt vòng tay, nghẹn ngào thốt lên trong tiếng nấc: "Daddy!"

Đây là lần đầu tiên trong đời tôi cảm nhận được tình phụ tử qua giọng nói, vòng tay và nhịp đập từ trái tim của một người không phải là cha tôi. Tôi bồn chồn xúc động, bịn rịn không muốn lên xe... Có lẽ tôi đã sai khi quyết định ra đi.

Biết tôi bị giao động, ông William McCarthy từ từ nới rộng vòng tay ôm, đặt hai tay lên vai tôi, rồi ôn tồn nói:

- Con cứ đi đi... Con đã liều mình xuống tầu vượt biển để đi tìm một ước mơ, chẳng lẽ con quên rồi sao? Chúng ta sẽ còn gặp lại, phải không? Hoặc giả như con không đạt được ước mơ của mình, cứ trở về, không sao hết. Chúc con thượng lộ bình an.

Nói rồi ông vội vàng quay gót ra xe. Nếu lúc đó ông William McCarthy nói "ở lại" chắc chắn tôi sẽ không còn đủ can đảm ra đi. Bần thần! Hụt hẫng! Băn khoăn! Tôi đứng lặng người như một kẻ mất hồn! Ngay khi vừa chợt tỉnh cơn mê, tôi chỉ muốn quay trở về với gia đình người bảo trợ rồi mọi sự tính sau nhưng ông William McCarthy đã lái xe đi mất tự lúc nào.

Cuối tháng 7, 1984 tôi rời trại tỵ nạn lên đường đi định cư tại nông trại của người bảo trợ với hai bộ quần áo và một mớ sách vở, giấy tờ vặt vãnh... Hôm nay tôi rời nông trại ra đi với hai "valise" xếp đầy quần áo mới và một túi xách đựng bao nhiêu thứ nhu yếu phẩm, từ dao cạo râu, xà bông tắm, giầy dép... Ngay cả quần áo lót, bà Mary McCarthy cũng sắm thêm cho tôi 18 bộ vì "cuộc sống ở thành phố lớn rất bận rộn, có khi cuối tuần cũng không có giờ để giặt nên con cần phải có cái mà thay đổi!" Gần 4 tháng trời sống chung với ông bà bảo trợ, ăn ở không mất tiền, mỗi ngày lại còn được trả lương 20 Dollars mặc dầu tôi chỉ làm "thợ vịn" cho ông bà chứ không tự mình làm được việc gì nên hồn trong nông trại. Ngay cả việc lái máy cày tôi cũng phải học cả tháng nhưng chưa bao giờ điều khiển cho nó chạy ngay hàng thẳng lối được.

Tối hôm trước ông bà đã cho tôi thêm một ngàn, bây giờ lại còn trao cho tôi một bao thơ do anh chị em trong gia đình đóng góp... Ân tình này làm sao tôi quên được. Tôi là một người xa lạ, khác chủng tộc, không cùng mầu da ngôn ngữ, nhưng được gia đình người bảo trợ đón nhận như một đứa con trong gia đình.

Tạ ơn. Tôi xin tạ ơn và khắc ghi vào tâm khảm tấm lòng cao trọng của đại gia đình ông bà McCarthy. Tôi biết mình sẽ không bao giờ có thể đền đáp được những ân tình gia đình người bảo trợ đã dành cho tôi trong những ngày đầu sống kiếp tha hương nơi xứ lạ quê người. Chính lúc tôi cất bước ra đi cũng là lúc tôi nhận thức được rằng ngoài gia đình cha mẹ ở Bình Giả, Việt Nam tôi còn có thêm một gia đình mới ở một nông trại cách xa thành phố Pittsburgh, tiểu bang Pennsylvania khoảng 100 cây số về hướng Tây Bắc. Tôi tự hứa với lòng mình rằng tôi sẽ trở về, dù thành công hay thất bại tôi cũng phải trở về! Tôi phải trở về để được một lần chính thức nói lời TRI ÂN với "cha mẹ" và anh chị em trong gia đình mới của tôi.

Ngày tháng lặng lẽ qua mau... Tôi hòa nhập vào cuộc sống mới, vừa làm vừa học nên mãi đến 3 năm sau tôi mới có dịp trở về nông trại. Tôi trở về lúc xế chiều vào đúng ngày Lễ Tạ Ơn năm 1987 để "sum họp gia đình" lần cuối ở nông trại vì "cha mẹ" tôi đã quyết định bán nông trại và sẽ về hưu tại thành phố Youngstown, tiểu bang Ohio để ở gần với gia đình người con trưởng. Ngày đón tôi về nông trại lần đầu tiên chỉ có ông bà và người con trai út tên Michael đang nghỉ hè ở nhà. Ngày tôi ra đi, chỉ còn hai ông bà ở lại nông trại; và hôm nay tôi trở lại, đại gia đình tổng cộng 40 người, gồm con cái, dâu rể, và các cháu quây quần chào đón "đứa con lạc loài" là tôi.

Michael liến thoắng kể lại chuyện hiểu lầm ngôn ngữ ngày đón tôi ở phi trường Pittsburgh cho cả nhà nghe... Hôm đó, sau khi máy bay hạ cánh, tôi chờ những hành khách khác ra hết rồi mới lững thững mang túi xách ra sau cùng. Vừa ra khỏi cửa máy bay, Michael tới hỏi tôi "Are you Duy?" nhưng tôi nghe không rõ, cứ tưởng anh ta hỏi "How are you doing?" nên trả lời ngắn gọn "Fine, thank you" rồi chạy vội vào nhà vệ sinh.

Sau khi trở ra, tôi kiếm cái ghế trống bình tĩnh ngồi chờ vì hôm trước tôi bị lỡ chuyến bay ở Seattle nên tới trễ mất một ngày, và có thể hãng máy bay và hội USCC không kịp thông báo giờ giấc và chuyến bay mới cho người bảo trợ tới đón... Mãi gần một tiếng sau, Michael chạy đến nói gì đó với mấy người làm việc cho hãng máy bay United Airlines, rồi có tiếng loa phóng thanh gọi tên tôi mấy lần nhưng tôi chỉ nghe được mấy tiếng "refugee" (người tỵ nạn) và "sponsor" (người bảo trợ) nên tôi bước đển quầy bán vé đưa hồ sơ Cao Uỷ cho họ xem. Vừa nhìn thấy túi hồ sơ có tên tôi viết bên ngoài, Michael nắm chặt tay tôi rồi gọi cha mẹ đến nhận người. Michael cứ thắc mắc sao lúc nãy anh ta hỏi tôi lại không nhận mà chỉ nói "thank you" rồi bỏ đi. Hóa ra khi đọc tên Nguyễn Duy-An trong giấy tờ bảo lãnh, Michael không biết gọi làm sao nên đoán là "đu hay đoai" gì đó và giọng nói của những người Mỹ ở vùng Pittsburgh cũng rất khó nghe nên tôi hiểu lầm. Sau đó Michael lại kể thêm chuyện tôi phải "năn nỉ" xin miếng bánh mì đầu tiên khi mới được đón về nông trại vì tôi không thể nào nuốt nổi tô cơm nấu bằng gạo "Uncle Ben" trộn lẫn với bơ, đậu xanh, và nhiều thứ khác nữa, trông như một tô cám heo con!

Cả nhà ân cần thăm hỏi tôi đủ chuyện, từ nơi ăn chốn ở tới việc học hành, việc đi làm thêm vào ban đêm... và cũng hỏi xem tôi đã có người yêu Việt Nam hay chưa, mặc dầu thỉnh thoảng chúng tôi vẫn viết thơ, gọi điện thoại thăm hỏi và kể cho nhau nghe đủ chuyện. Vào cuối bữa tiệc "Tạ Ơn", sau khi mỗi người chúng tôi đã nói lên tâm tình biết ơn "cha mẹ" và anh chị em trong gia đình, "cha tôi" trịnh trọng đứng lên, với tay lấy một tập hồ sơ lớn để lên bàn rồi dõng dạc tuyên bố:

- Như các con biết, nông trại này đã sang tên cho người khác, và tuần sau cha mẹ sẽ dọn vào nhà mới ở Youngstown để an dưỡng tuổi già. Số tiền bán cái nông trại này, tuy không lớn lắm nhưng cũng không phải là nhỏ. Cha mẹ đã sắp xếp đầy đủ tiền sinh hoạt cho tới ngày nhắm mắt xuôi tay, phần còn lại, cha mẹ chia đều ra 10 phần cho các con, kể cả John. Bây giờ cha mẹ trao lại cho các con.

Tôi bật khóc nức nở không nói nên lời. Người anh lớn trong gia đình đại diện anh chị em xin ông bà giữ lại vì tương đối ai cũng "an cư lạc nghiệp" và khi nào có ai trong gia đình gặp khó khăn thì giúp cho người đó, nhưng ông bà không chịu, cứ bắt mọi người phải nhận. Chị Peggy, người con thứ hai trong gia đình, một nữ tu thuộc dòng Thừa Sai Bác Ái của Mẹ Têrêsa xin được dâng cúng phần của chị vào quỹ của nhà dòng để giúp người nghèo. Tôi cũng xin được đóng góp theo chị...

Mấy ngày sau chúng tôi lại lần lượt ra đi, kẻ trước người sau dơ tay vẫy chào "vĩnh biệt" nông trại, cái nôi đầu tiên của đại gia đình chúng tôi. Trước khi tôi lái xe trở về Virginia, ông bà bảo trợ cứ dặn đi dặn lại là phải báo tin cho ông bà biết khi tôi ra trường, lập gia đình... để ông bà sắp xếp tới tham dự và chúc mừng. Sau khi tôi đề máy xe chuẩn bị sang số, ông lại "dúi" vào tay tôi một bao thơ: "Con cầm lấy đi đường đổ xăng, ăn uống và mua quà gởi về giúp cha mẹ con bên nhà. Phần ta chia cho con, con đã dâng cúng cho nhà dòng hết rồi còn đâu... Thôi, con đi bình an!"

Mấy tháng sau tôi nhận được hung tin ông qua đời vì tai nạn xe hơi trong một cơn bão tuyết ở Youngstown. Sau khi ông mất, bà "mất trí" nên anh chị em chúng tôi phải gởi bà vào dưỡng trí viện!

Ông bà bảo trợ của tôi không còn nữa! Tôi từ giã nông trại ra đi vào dịp Lễ Tạ Ơn và cũng đã trở về gặp lại "cha mẹ" và anh chị em lần cuối ở nông trại vào dịp Lễ Tạ Ơn. Tôi đã một thân một mình rời bỏ quê cha đất tổ ra đi sống đời tỵ nạn nơi xứ lạ quê người, nhưng tôi may mắn được gia đình ông bà McCarthy đón nhận như một người con trong gia đình. Khi tôi đến với hai bàn tay trắng, ông bà đã "cho" tôi tất cả, từ vật chất tới tinh thần như một đứa con ruột thịt của ông bà. Ngày tôi ra đi, ông bà đã lo toan sắm sửa đầy đủ mọi thứ cho tôi đi "ở riêng" và lúc nào cũng quan tâm lo lắng, an ủi, khích lệ và nhất là cho tôi một chỗ dựa tinh thần rất vững chắc để tôi có đủ can đảm dấn thân hội nhập vào xã hội Hoa Kỳ, và nếu thất bại "cứ trở về" vì lúc nào ông bà cũng dang rộng vòng tay chờ đón tôi trở về như một đứa con trong gia đình.

Mỗi lần Lễ Tạ Ơn trở về tôi lại nhớ "cha mẹ" và những ngày sống ở nông trại thật nhiều. Tôi chưa làm được một chút gì để gọi là đền đáp hay trả ơn người bảo trợ của mình. Niềm mơ ước của ông bà là được đến chung vui với tôi ngày ra trường hay lập gia đình cũng không được toại nguyện! Tạ ơn. Tôi xin tạ ơn và khắc ghi vào tâm khảm hai chữ "TRI ÂN" người bảo trợ của tôi cho đến trọn đời.

Nguyễn Duy An