Nghe như vậy, Thu cũng như Loan trợn to mắt nhìn Tuấn một hồi rồi Thu cất giọng hỏi:
- Ông nói gì? Ông dẫn tụi tôi trốn đi khỏi nơi này à? Rồi làm sao chúng tôi sống ?
Tuấn ngắt lời:
- Chuyện đó các cô không phải lo. Điều mà chúng ta cần tính là làm sao đưa các cô ra khỏi nơi này?
Loan xen vào:
- Tôi thì không sao nhưng Thu thì cần phải chuộc nó ra từ nhà Thổ nhưng với một số tiền lớn lắm đó ông. Hay là ông dẫn chúng tôi trốn đi và không bao giờ trở lại đây nữa thì không sao, chứ để tụi nó bắt được thì bị đánh thậm chí còn giết nữa là khác.
Mọi tính toán đã được vẹn toàn. Tuấn từ giã hai cô đi về và hẹn ngày giờ trốn chạy chứ tiền bạc đâu mà có để chuộc Thu. Về đến trại tị nạn, Tuấn tìm gặp Cao Ủy Liên Hiệp Quốc trình bày mọi chuyện để xin họ giúp đỡ. Trời không phụ lòng người tốt. Cao Ủy Liên Hiệp Quốc dàn xếp để giải cứu Thu và Loan đưa họ về sống trong trại tị nạn và tiện thể kêu gọi ân nhân bảo trợ họ sang quốc gia nào đó trên thế giới.
Trời bắt đầu tối dần, xe cộ và người qua kẻ lại bắt đầu tấp nập trên đường phố. Cũng như mọi hôm, tới giờ này là Thu và Loan thả bộ lang thang trên đường phố để đón khách mua vui nhưng lần này thì khác hẳn như mọi khi, hai cô đang đi tới điểm hẹn. Từng bước đi là từng chút hồi hộp và lo sợ trong lòng, hai cô cố gắng giữ bình tĩnh kẻo không tụi ma cô bắt gặp mà nếu lộ kế hoạch thì chắc có chết chứ không mong gì được sống. Gần tới khu chợ cũ, nhìn thấy chiếc xe hơi đang đậu sẵn trước cổng chợ. Thu và Loan đi lại gần giả bộ hỏi mời khách. Vài phút sau, cả hai cô chui vào ngồi ở hàng ghế sau bên cạnh Tuấn đã ngồi trong đó chờ nãy giờ. Chiếc xe từ từ chuyển bánh vòng qua con đường chính rồi thẳng hướng chạy về trại tị nạn. Đến gần sáng mới về được tới nơi. Việc đầu tiên là Tuấn đưa hai cô đến căn phòng đã được chuẩn bị sẵn trong khu nhà tập thể mà Tuấn đang ở. Khu nhà này cách khu những người tị nạn ở không xa, đây là khu dành riêng cho những người có trách nhiệm và quyền hành của Liên Hiệp Quốc ở. Tuy là nhà gỗ mái tôn giản dị nhưng cũng cao sang hơn những chỗ mà hai cô từng ở lúc trước. Tuấn để cho hai cô ngủ một giấc thật thoải mái để lấy lại sức. Đến gần trưa Tuấn đưa hai cô đến trạm xá nơi Tuấn làm việc để khám tổng quát và tiến hành thủ tục trị bệnh cho Loan. Nhìn cảnh sinh hoạt trong trại tị nạn, một cuộc sống rất bình thường đơn giản đã làm cho hai cô cảm động rơi nước mắt. Một cuộc sống đầy tình người đã làm cho hai cô có cảm giác như đang ở nơi Thiên Đàng, phải chăng hai cô đã thật sự trở về từ địa ngục trần gian.
Ngày lại qua ngày sống trong trại tị nạn. Buổi sáng thì các cô đi học chữ, cũng như học thêm sinh ngữ còn buổi chiều thì đi phụ giúp các công việc lặt vặt trong khu trại. Buổi tối thì coi truyền hình nghe nhạc hoặc nghỉ ngơi. Lâu lâu Tuấn đi về thành phố để tìm kiếm dò la tin tức của người em bị thất lạc nhưng không dám dẫn hai cô đi theo vì sợ tụi ma cô bắt gặp. sống gần với nhau một thời gian dài tự nhiên Tuấn có cảm tình với Thu từ lúc nào không biết cho mãi đến ngày mãn khóa học của Thu. Tối đó Tuấn rủ Thu đến quán càfê vườn trong trại uống càfê nghe nhạc và cũng nhân dịp này Tuấn tỏ tình cùng Thu. Cám động cúi xuống Thu nghẹn ngào nói:
- Cám ơn anh đã yêu em nhưng em .... Em không còn gì để cho anh nữa cả.
Tuấn cầm tay Thu nhẹ giọng nói:
- Anh yêu em là vì anh yêu em. Anh không nghỉ và cũng không cần biết quá khứ của em như thế nào, anh chỉ biết là anh đã yêu em và muốn được yêu em. Chỉ vậy thôi.
Thu cảm động sụt sùi khóc. Sâu trong kia, tiếng hát của Thế Sơn phát ra từ cái máy dĩa đặt ở trên quầy: "Sống trên đời này người giàu sang cũng như người nghèo khó, trời đã ban cho ta cám ơn người ......" đã đưa Thu và Tuấn trở về với thế giới ảo huyền của những người mơ mộng. Rồi đây cuộc đời sẽ ra sao chắc trời đất đã định đoạt.
Buổi trưa hôm đó khi Tuấn từ trạm xá về nhà nghỉ thì Loan nói là Thu bị ngất xỉu và đang đưa đến nhà thương ngoài trại để chữa trị. Tuấn giật mình vì biết là bệnh rất nặng nếu không thì họ đã đưa đến trạm xá cho Tuấn khám rồi. Tuấn chạy nhanh tới nhà ban cố vấn trại mượn xe, Loan đòi đi theo và cả hai phóng xe đến thẳng nhà thương tìm Thu. Khi đến phòng bệnh nhìn thấy Thu đang được chuẩn bị để mổ. Tuấn tìm Bác sĩ để hỏi thì mới vở lẻ ra là Thu đã bị ung thư gan từ lúc nào rồi. Tuấn ôm mặt hối hận và bực tức vì mình là Bác sĩ mà không hề hay biết gì về bệnh tình của Thu. Ngay lúc đó, cô y tá đến hỏi Tuấn và Loan thử coi ai có thể làm giấy tờ cho Thu được mổ. Cô y tá đưa tờ đơn và sợi dây chuyền bằng vải dù có treo miếng thẻ bài nhỏ cho Tuấn và nói:
- Nhờ ông điền giùm đơn này. Tôi không biết nạn nhân tên gì. Đây là sợi dây chuyền trên người cô ta, không biết có phải tên cô ta trên tấm thẻ này không?
Tuấn lật tấm thẻ lên coi. Bổng nhiên mắt Tuấn hoa lên. Tuấn ngồi xuống cái ghế kê sát tường dành cho những người thăm bệnh. Từng chữ, từng tên trên tấm thẻ: "Nguyễn Văn Đại, Lê Thị Mỹ Dung, Nguyễn Văn Tuấn, Nguyễn Thị Mỹ Thu" đã làm cho Tuấn choáng váng mặt mày như muốn xỉu. Tuấn lôi nhanh sợi dây chuyền đeo trên cổ mình ra so sánh. Một kiểu khắc không sai một chữ nào. Tuấn đứng vụt dậy chạy đi. Loan ngơ ngác không biết chuyện gì cũng chạy theo Tuấn vô phòng đợi của bệnh nhân trước khi mổ. Tuấn lao tới ôm chầm lấy Thu đang mê man nằm trên giường, Tuấn vừa khóc vừa la:
- Thu .... ! em tôi, em của tôi....
Bác sĩ cũng như y tá lôi Tuấn ra ngoài phòng đợi. Vừa khóc Tuấn vừa kể cho Loan:
- Thu là đứa em gái của anh đã bị thất lạc mười mấy năm nay. Lúc đó anh và Thu bị lạc nhau. Trời tối quá nên không nhìn thấy gì cả. Anh cứ cắm đầu cắm cổ chạy và rồi chạy vô được khu quân sự của Mỹ. Họ giữ anh lại và đưa anh qua Mỹ gởi cho một gia đình người Mỹ nuôi nấng anh. Đến khi học xong ngành Bác sĩ anh xin qua đây để giúp cho mấy người tị nạn luôn thể dò la tin tức tìm đứa em gái của anh. Tuy rằng thất lạc từ nhỏ không biết sống chết ra sao nhưng anh có linh tính là nó vẫn còn sống nên anh nuôi hy vọng tìm kiếm cho đến ngày hôm nay. Ông trời đã thương xót đến lời kêu cầu của anh.
Nói đến đây như không kiềm được, Tuấn ôm mặt khóc lớn tiếng. Loan nãy giờ nghe câu chuyện cũng động lòng khóc nức nở. Bốn tiếng đồng hồ giải phẩu đã qua, Bác sĩ bước vào phòng tìm Tuấn và Loan với vẻ mặt mệt nhọc càng làm cho căn phòng thêm cô lạnh. Tuấn hồi hộp theo dõi từng lời báo cáo về kết quả giải phẩu của Thu. Bác sĩ bắt tay Tuấn từ từ nói:
- Chúng tôi đã cố gắng hết sức ....
Nghe tới đây Tuấn không giữ được bình tĩnh, ôm chặt cánh tay của Bác sĩ lớn tiếng:
- Bác sĩ nói sao? Em của tôi như thế nào rồi .... ?
Loan cố giữ bình tĩnh, lắc cánh tay của Tuấn nói trong nước mắt:
- Anh ... anh Tuấn để yên cho Bác sĩ nói đi.
Bác sĩ từ từ tiếp:
- Chúng tôi đã cố gắng hết sức mà chỉ giữ được một nửa lá gan. Sức khỏe của cô ta yếu lắm cho nên cần ở lại đây một thời gian nữa, ngoài ra mọi chuyện đều tốt đẹp.
Tuấn quỳ xuống, ngước mặt nhìn lên để tạ ơn trời đã cứu được Thu và cho anh em hội ngộ. Hồn thiên của Ba Mẹ chắc cũng đang vui cười nơi chín suối. Vài ngày sau, Tuấn làm đơn xin nhà thương cho Thu xuất viện sớm hơn dự định để về trạm xá của trại tị nạn điều dưỡng. Dù sao thì cũng tiện hơn nhiều vì Tuấn không phải chạy tới chạy lui để lo cho Thu hơn nữa về đây còn có thêm Loan và bạn bè chăm sóc có lẽ Thu đỡ buồn và mau chóng bình phục hơn. Về tới trại tị nạn, điều làm cho Thu hết sức ngạc nhiên và cảm động đó là nguyên căn phòng của Thu và Loan ở đã được Loan trang trí lại theo kiểu cách mà hai đứa từng mơ ước. Trong hoạn nạn mới biết được lòng người huống gì hai đứa đã từng có chung hoàn cảnh và tâm trạng, đã từng ngậm đắng nuốt cay trong tủi nhục của những đứa trẻ vô gia cư. Không những chúng coi nhau như bạn thân mà còn coi nhau như chị em nên chúng rất thương yêu nhau. Đứa này săn sóc cho đứa kia còn đứa kia thì dìu dắt an ủi cho đứa này để cùng nhau nuốt lệ sống qua ngày. Tưởng rằng cuộc đời của hai đứa vĩnh viễn chôn vùi trong bóng tối thương đau ai ngờ sự xuất hiện của Tuấn đã thay đổi hoàn toàn vận mệnh của chúng. Tuấn đã cứu vớt hai đứa về với cuộc sống bình thường ở trần gian mà chúng cứ ngỡ đó là Thiên Đường của sự sống. Ở đây chúng mới tìm thấy được tình người, tình nhân loại. Không phải người đàn ông nào trên trái đất này cũng đều là dã thú, còn có nhiều người tốt mà mãi đến giờ này chúng mới nhìn thấy được. Đôi khi nhớ lại cảnh sống năm xưa đã làm cho chúng đau xót vô ngần nhưng trong cái đau xót đó chúng cảm nhận được niềm an ủi vì chúng vẫn còn may mắn hơn các trẻ như chúng vẫn còn bị hành hạ trong vũng tối của địa ngục trần gian mà phía trước tương lai vẫn còn mịt mờ u tối.
Thu đã dần dần bình phục, sức khỏe của cô đã khá hơn trước rất nhiều. Đi đứng sinh hoạt không còn khó khăn như trước nữa. Vậy là từ nay Thu không còn làm phiền tới người khác dù chỉ là những việc rất nhỏ nhặt. Thu đứng dậy vươn vai rồi bước ra cửa, cũng vừa đúng lúc Loan đi về:
- Ê ! chiều nay có cái party của gia đình chị Minh. Anh chị kêu mình với anh Tuấn tới chơi lần cuối trước khi anh chị đi định cư. Tao thấy mầy cũng khỏe lắm rồi kệ đi chơi cho nó vui.
Thu mỉm cười gục đầu. Sau bữa tiệc trời cũng hãy còn sớm. Tuấn rủ Thu và Loan tới quán càfê vườn uống càfê nghe nhạc. Tuấn chọn một cái bàn xa xa cuối vườn để tránh bớt ồn ào và dễ dàng nói chuyện. Tuấn châm điếu thuốc và lấy sợi dây chuyền đưa lại cho Thu. Cầm sợi dây chuyền mừng rỡ Thu nói:
- Sao anh có cái này? Hèn gì em tìm hoài mà không thấy.
Tuấn giả vờ hỏi:
- Cái đó là cái gì mà em quý quá vậy?
Thu cúi đầu xuống, cầm chắc sợi dây chuyền trong tay và kể:
- Em cũng không biết nữa. Từ nhỏ em đã đeo nó ở trên cổ rồi nhưng lúc đó em không biết đọc nên không hiểu trên đó viết gì. Mãi đến khi em đi học tiếng Việt, chị Minh chỉ cho em đọc và giải thích cho em thì em đoán chắc có lẽ trên tấm thẻ bài này đã ghi tên Ba, tên Mẹ, tên người anh bị thất lạc và tên của em nhưng em vẫn không biết là tại sao em lại có sợi dây chuyền này.
Tuấn rít mạnh một hơi thuốc rồi ngắt lời Thu:
- Lúc trưóc khi đi vượt biên. Vì sợ thất lạc nên Ba Mẹ đã cho các con đeo sợi dây chuyền này có ghi tên họ của cả nhà vì nếu lỡ bị thất lạc thì sau này dễ nhận diện để tìm lại nhau.
Thu trố mắt ngạc nhiên hỏi:
- Sao ... sao anh lại biết rành như vậy? Không lẽ .......
Ngay lập tức Thu nhìn kỹ lại sợi dây chuyền rồi ngước lên nhìn Tuấn nói:
- Lúc trước không phải sợi dây này ....
Tuấn cầm tay Thu, móc túi lấy sợi dây chuyền ra và nói:
- Cái mà em đang cầm trên tay là của anh, còn cái này mới là của em nè ....
Hai dòng lệ chảy dài trên má. Thu sững sờ, đôi môi run run mà không nói được lời nào. Cũng tại nơi đây, lúc trước một lần Tuấn đã mang đến cho Thu một tình yêu và bây giờ Tuấn lại mang đến cho Thu một tình thương vĩnh cửu của một gia đình lưu lạc bấy lâu nay. Quay sang cầm tay Loan và Thu, Tuấn rươm rướm nước mắt nói:
- Anh đã tìm lại được đứa em gái và cũng có thêm một đứa em gái nữa. Từ nay trở về sau ba anh em mình sẽ không rời xa một bước. Anh sẽ đền bù và lo lắng cho các em. Hai em yêu quý của anh .....
Viết xong ngày 19 tháng 11 năm 2009









Nói tới đó như có cái gì nghẹn trong cổ họng, Loan bật khóc lớn tiếng. Thu cũng không cầm được nước mắt. Hai đứa trẻ ôm nhau khóc thảm thiết. Tuấn cũng đau xót không kém, nghĩ thấy mình vô lý quá. Nếu hai cô bỏ nghề này thì làm sao mà sống? Trong dòng miên man suy nghĩ chợt Tuấn nảy ra một ý định. Hay là dẫn hai cô trốn về trại tị nạn ở rồi sẵn giúp cho mọi người trong trại luôn. Một công hai chuyện, vừa đổi đời cho hai cô vừa san sẻ tình thương với mọi người mà bấy lâu nay hai cô chưa từng có. Nghĩ đến đây Tuấn vui mừng đề nghị: